January 20, 2013
Subway (1980) - Bruce Davidson

Bruce Davison (sinh năm 1933) được coi là một trong những nhiếp ảnh gia chụp ảnh phóng sự/tài liệu có ảnh hưởng nhất của Mỹ. Ông bắt đầu chụp ảnh từ năm lên 10 tuổi, sau đó theo học Rochester Institute of Technology và Yale University School of Design. Năm 1958, ông trở thành thành viên của Magnum và theo đuổi các hoạt động nhân quyền. Sau lần triển lãm “solo” ở bảo tàng nghệ thuật hiện đại (MOMA) năm 1963, Davidson dành 2 năm để chụp ở Harlem, xuất bản cuốn sách East 100th Street. Năm 1980, sau 23 năm sống ở New York, Davidson bắt đầu thực hiện bộ ảnh Subway - hệ thống tàu điện ngầm ở thành phố này, một nét đặc trưng của văn hóa New York.

Các bức ảnh của Davidson đều có những mảng màu đối lập như những bức graffiti của bóng tối, của quần áo, và của màu da phản chiếu qua đèn flash, những gương mặt biểu cảm mạnh. 

image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


image

© Bruce Davidson – New York City Subway Photography 1980-81


2:01pm  |  (view comments)   |   Permanent URL
  
Trong chuyên mục: bruce davidson   tac-gia   

January 20, 2013

Đoạn phim 3 phần, tổng cộng khoảng 50 phút nói về cuộc đời và nhưng cống hiến vĩ đại của George Eastman, người sáng lập ra Kodak. 

Part 2: http://www.youtube.com/watch?v=ZwBlf3AeLRM

Part 3: http://www.youtube.com/watch?v=cxwn2wQNVXs

2:41am  |  (view comments)   |   Permanent URL
  
Trong chuyên mục: george eastman   kodak   

January 20, 2013
Rửa phim từ nước băng tan là việc làm hàng ngày của Oscar D Von Engeln trong suốt những tháng hè trong chuyến thám hiểm Alaska được tài trợ bởi National Geographic năm 1909. (Photo from National Geographic)

Rửa phim từ nước băng tan là việc làm hàng ngày của Oscar D Von Engeln trong suốt những tháng hè trong chuyến thám hiểm Alaska được tài trợ bởi National Geographic năm 1909. (Photo from National Geographic)

1:09am  |  (view comments)   |   Permanent URL
  
Trong chuyên mục: Oscar D Von Engeln   national geographic   

May 31, 2012
Loạt phim ngắn về các nghệ sĩ nhiếp ảnh nổi tiếng

Trong lúc lang thang trên mạng, tôi tình cờ tìm thấy một loạt phim tài liệu đặc sắc về các nghệ sĩ nhiếp ảnh nổi tiếng trong quá khứ như: HCB, Koudelka, Helmus Newton, Elliot Erwitt… Khác với các bộ phim tài liệu thông thường, loạt phim này dựa trên một bộ phim được làm từ năm 1988 với tựa đề: “Contacts, Vol.1: The great Tradition of Photojournalism”. Ý tưởng của bộ phim là sử dụng những bản Contact Prints, Prints, Slide để mô tả góc nhìn cũng như triết lý nghệ thuật của những nhiếp ảnh gia huyền thoại. Để tăng thêm tính nguyên bản, các bộ phim đều được lồng những nhận xét, tự sự của bản thân những nhiếp ảnh gia, qua đó giúp người xem phần nào được thâm nhập vào thế giới nghệ thuật biệt lập của từng nghệ sĩ.

“A picture says a thousand words”. Hãy để những thước phim nói những điều cần nói. Dưới đây là bộ phim về Joseph Koudelka với tựa đề: “Josef Koudelka reveal the secrets behind their images”

Còn đây là link để xem toàn bộ series:

http://www.youtube.com/user/commonspaces

December 22, 2011
Chỉ yêu thôi là chưa đủ

Khi khởi đầu Cinvea, như đã nói ở phần Phi lộ nằm đâu đó trong cái mớ hỗn độn các bài viết của blog, Cinvea không có tham vọng gì nhiều giữa một rừng các website, forum về nhiếp ảnh hiện nay.

Để xem ảnh đẹp đã có các site chuyên về ảnh như Flickr. Để chia sẻ về kỹ thuật, phong trào offline thì đã có các forum như Vnphoto, như Xóm nhiếp ảnh, như photo.com.vn và vô vàn các forum khác. Để review về thiết bị, Cinvea cũng không có đủ sức và thiết bị….

Vậy mong muốn của Cinvea là gì?

Khi còn nhỏ, tôi đã từng đứng nhìn con đường trước nhà nghĩ rằng con đường chính là cả thế giới và nếu mình đủ sức đi đến cuối con đường mình sẽ thấy tận cùng thế giới và thấy mọi thứ mình mong muốn. Sau này khi đến phía cuối con đường đó, tôi phát hiện rằng phía cuối con đường còn nhiều con đường khác, và cứ đi đi mãi như thế tôi cũng chẳng thể nào đến tận cùng thế giới.

Nhiếp ảnh cũng là một con đường, khi mới bắt đầu chụp ảnh tôi cũng nghĩ rằng, tôi có đủ sức đi đến tận cùng nó miễn là đủ tình yêu và đam mê. Càng chụp ảnh và tìm hiểu về nhiếp ảnh, tôi nhận ra rằng nhiếp ảnh thật bao la như thế giới và tôi chỉ là một đứa trẻ không thể nào có thể đi đến tận cùng.

Nếu nhiếp ảnh là những con đường, thì khắp nơi mọi chốn, nơi chúng ta có thể đặt chân đến đã in dấu chân của hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn người đã đi trước chúng ta. Mỗi khi chúng ta tưởng chừng trèo lên được một đỉnh cao mới thì chúng ta lại thất vọng vì trên con đường thiên lý đó, có muôn vàn đỉnh cao hơn trước mặt chúng ta.

Liệu chúng ta có nên từ bỏ con đường chúng ta đã theo đuổi bấy lâu nay, liệu chúng ta có nên từ bỏ chụp ảnh vì rằng tình yêu với nhiếp ảnh của chúng ta cũng mơ mộng như giấc mơ của đứa trẻ muốn đi đến tận cùng thế giới?

Tham vọng của Cinvea khi lập ra là muốn cùng được là người đồng hành với những người yêu nhiếp ảnh trên con đường thiên lý, bởi vì nếu chỉ một mình, cho dù có tình yêu to lớn với nhiếp ảnh đến thế nào, sẽ có lúc chúng ta mỏi mệt, chúng ta thất vọng, chúng ta nghi ngờ và chúng ta sẽ rời bỏ giấc mơ.

Nhưng khi chúng ta biết chúng ta, những người yêu nhiếp ảnh và muốn đi đến tận cùng con đường đó, không hề đơn độc, thì rất có thể, một ngày kia chúng ta sẽ đến được nơi tận cùng thế giới.

Nhân dịp một năm sắp trôi qua, Cinvea xin chúc các bạn, những người yêu nhiếp ảnh, tiếp tục vững bước trên con đường của mình. Để Cinvea tiếp tục được đồng hành cùng các bạn, nhiếp ảnh cho những người yêu nhiếp ảnh.

September 17, 2011

August 17, 2011
Đừng xuống chuyến xe đời

Trước khi trở thành một người chụp ảnh, mọi suy nghĩ của tôi là làm thế nào để có một cái máy ảnh, tôi nghĩ rằng nếu có một chiếc máy ảnh thực sự thì tôi sẽ trở thành một nhiếp ảnh gia thực sự. Sau khi có một và không phải chỉ một chiếc máy ảnh thì tôi nhận ra rằng chụp ảnh không phải dễ như tôi tưởng. Chụp cái gì và chụp thế nào? Tôi tin rằng không chỉ mình tôi luôn kiếm tìm câu trả lời đó.

Bạn cũng như tôi, chúng ta có thể rút ra được điều gì đó cho mình sau khi đọc bài viết sau:

Ở YÊN TRÊN XE BUÝT. Lý thuyết trạm xe buýt Helsinki:

Tìm kiếm cái nhìn riêng của bạn trong nhiếp ảnh

©Arno Rafael Minkkinen, 2006

Image:Arno1wiki.jpg

©Arno Rafael Minkkinen, 2006

Chúng ta đang ở giữa dòng hải lưu thay đổi của các phương tiện nhiếp ảnh - một đợt sóng thủy triều có lẽ chính xác hơn. Trong khi ống kính máy ảnh vẫn được gắn chắc chắn vào thân máy, thì bản thân chúng lại đang có sự bùng nổ dữ dội. Các bộ phận bên trong, nghĩa là - nội tạng của chiếc máy ảnh kể từ thời của Talbot (Henry Fox Talbot - người đầu tiên chế chiếc máy ảnh hộp thương mại) (khi mà những chiếc máy ảnh được vợ ông ta gọi là “Bẫy chuột” vì bà luôn dẫm phải chúng) đã được thay đổi nhanh hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.

Chiếc máy ảnh số, máy ảnh D-SLR, gần như chỉ sau một đêm đã trở thành một công cụ mới cho những người chụp ảnh nhà nghề và các nghệ sĩ. Khắp mọi nơi. Tất cả chúng ta bây giờ ai cũng có. Nhưng các bức ảnh thì không thay đổi. Cũng như các quy tắc cơ bản để tạo ra những bức ảnh đấy. Nhu cầu chụp ảnh đã đóng một dấu ấn trong cuộc sống của chúng ta, những bức ảnh đã mang lại ý nghĩa cho kinh nghiệm sống, chúng đã lưu sâu vào tiềm thức, như cách mà âm nhạc đã luôn làm, chưa từng bao giờ nhiếp ảnh có vai trò như vậy, sự ham muốn với nghệ thuật hình ảnh sử dụng ống kính đã đứng cao hơn hầu hết các phương tiện giao tiếp khác, một điều không thể bàn cãi.

Trong thế giới nghệ thuật, nhiếp ảnh đã tiến tới như một loại phương tiện nghệ thuật quan trọng nhất trong thời đại của chúng ta.

(Xem toàn bộ bài viết)

June 25, 2011
Lytro camera hay cuộc cách mạng trong công nghệ số?

Gần đây, trên Internet đưa tin công ty Lytro mới giới thiệu một loại máy ảnh công nghệ mới, máy ảnh Light field cho phép người sử dụng chụp ảnh trước rồi focus sau, một số tờ báo như New York Times đánh giá đây là một cải tiến quan trọng nhất kể từ khi máy ảnh chuyển từ phim sang số. Người sáng lập ra công ty Lytro cũng như người phát minh ra chiếc máy ảnh Lytro này là Tiến sĩ Ren Ng. từ Đại học Standford. Chiếc máy ảnh Lytro đã thu hút được sự quan tâm của giới đầu tư, một số vốn 50 triệu đô đã được rót vào công ty với hy vọng tạo ra được sự đột phá trong công nghệ nhiếp ảnh. Vậy thực chất máy ảnh Lytro là như thế nào?

Một số tờ báo và diễn đàn ảnh đã đưa tin nhưng chưa giải thích rõ về nguyên lý cũng như điểm khác biệt của loại máy ảnh này. Cinvea xin có bài viết giới thiệu về công nghệ để các bạn có thể hiểu rõ thêm.

Máy ảnh Light field hay còn gọi là máy ảnh Plenoptic Camera đã được nghiên cứu tiên phong bởi Lippman và Ives từ những năm 1908, sau này là các nghiên cứu về máy ảnh 3D trong suốt thế kỷ 20, có thể nói đây là một công nghệ không mới.

Chiếc máy ảnh thô sơ và sơ khai nhất là chiếc máy ảnh lỗ kim, theo nguyên lý nhiếp ảnh, chỉ cần một buồng tối, một tấm phim nhạy sáng và một lỗ kim là ta có được một chiếc máy ảnh như sau:

Chuỗi ánh sáng phản xạ ra từ vật tể được chụp, đi qua lỗ kim tạo ảnh đảo ngược, hình ảnh này rơi trên mặt phẳng tấm phim nhạy sáng và tạo ra ảnh.

Thực tế, ánh sáng phản xạ ta thu được từ chiếc máy ảnh lỗ kim chỉ là một phần rất nhỏ ánh sáng phản xạ ra từ vật thể như ở hình vẽ sau:

Chuỗi ánh sáng phản xạ ra từ vật thể là một tập hợp các hình nón, đó là một series các hình ảnh của vật thể ta có thể thu được bằng máy ảnh lỗ kim ở các vị trí khác nhau.

Hình vẽ trên sẽ cho ta thấy được sự khác biệt khi ứng dụng nguyên lý trên vào các loại máy ảnh khác nhau:

a. Máy ảnh lỗ kim với một hình ảnh 2D thu được duy nhất.

b. Nếu ta dùng hai máy ảnh lỗ kim đặt cách nhau một khoảng sau cho có góc nhìn có độ lệch thị sai tương ứng với khoảng cách tương ứng của hai mắt người, ta sẽ có loại máy ảnh 3D.

Bộ phim 3D nổi tiếng Avatar thực chất cũng chỉ là cách áp dụng nguyên lý nói trên.

c. Hình ảnh thứ 3 là cách nếu ta áp dụng một chuỗi máy ảnh liên tục để chụp chuyển động ở các góc khác nhau ta sẽ thu được một chuỗi hình ảnh ở các góc nhìn khác nhau. Đấy chính là công nghệ khiến cho bộ phim Matrix nổi tiếng với cảnh quanh thời gian viên đạn bay.

d. Máy ảnh Plenoptic là máy ảnh ứng dụng một loại lens cho phép ta thu được các góc nhìn liên tục, ở mảyanh thông thường các hình ảnh này được trung bình hóa trên một mặt phẳng phim.

Chúng ta sẽ tìm hiểu sâu thêm về nguyên lý của máy ảnh Plenoptic ở hình vẽ sau:

Khi chúng ta chụp ảnh chúng ta đều thấy hiện tượng khi chúng ta chỉnh focus của máy, nếu focus sai hình ảnh sẽ mờ đi, focus đúng hình ảnh sẽ rõ. Nguyên lý của lens máy ảnh thông thường như trên hình vẽ trên. Nếu ta áp dụng ống kính với các lá khẩu thông thường:

a. Khi vật rơi đúng vào điểm hội tụ của ống kính hình ảnh sẽ rơi trên mặt phẳng phim và cho ta hình ảnh rõ nét.

b. Các vật ở trước điểm hội tụ sẽ cho ta hình ảnh rơi vào sau mặt phẳng phim nên hình ảnh hiện lên trên phim sẽ bị mờ.

c. Các vật ở sau điểm hội tụ sẽ cho ta hình ảnh rơi vào trước mặt phẳng phim nên hình ảnh sẽ bị mờ.

Như vậy ở máy ảnh thông thường, các vật ở trước hay sau điểm hội tụ của thấu kính sẽ có hình ảnh bị mờ. Nếu ta sử dụng thấu kính với lá khẩu lệch tâm thì sẽ có kết quả như sau:

d. Vật thể tại điểm hội tụ vẫn cho ảnh rõ nét.

e. Vật thể trước điểm hội tụ sẽ cho ảnh rõ nét lệch sang bên phải

f. Vật thể sau điểm hội tụ sẽ cho ảnh rõ nét lệch sang bên phải.

Như vậy nếu ta có một loại máy ảnh với một loại thấu kính đặc biệt ghi nhận lại tất cả các hình ảnh đấy sẽ cho phép ta ghi lại mọi hình ảnh rõ nét của các vật đằng trước thấu kính mà không kể chúng gần hay xa.

Chúng ta thử tưởng tượng, nếu ở mặt phẳng phim hay Censor của máy ảnh, thay bởi vì các điểm bắt sáng ta thay bằng một chuỗi các máy ảnh lỗ kim nhỏ tí hon để có thể ghi lại các hình ảnh phản chiếu ra từ vật thể.

Ta thấy nếu ta áp dụng như trên ánh sáng chiếu ra từ vật đi qua thấu kính máy ảnh tạo hình ảnh trên một chuỗi các thấu kính tí hon của các máy ảnh lỗ kim nhỏ tí hon và các hình ảnh đó được lưu lại.

Như vậy ta đã có thể hiểu cấu tạo của máy ảnh Light field hay máy ảnh Plenoptic là như thế nào.

Về nguyên lý thì loại máy ảnh này không phải là mới nhưng các nghiên cứu trước kia gặp phải một số vấn đề kỹ thuật như sau:

- Cồng kềnh, hệ thống nói trên khó có thể áp dụng vào các loại máy ảnh cầm tay thông dụng.

- Tốc độ xử lý ảnh: do có rất nhiều hình ảnh được ghi lại nên đòi hỏi phải có một dung lượng bộ nhớ lớn cũng như tốc độ xử lý hình ảnh rất cao mà các hệ thống dân dụng ngày xưa không đáp ứng nổi.

Bước tiến về công nghệ của công ty Lytro đã được áp dụng ở đây khi nghiên cứu chế tạo được một hệ thống gọn nhẹ lắp đặt được trên các máy ảnh cầm tay thông dụng. Chiếc máy ảnh thử nghiệm được chọn lựa là một cái máy ảnh số Medium Format.

Hình ảnh dưới đây là hệ thống chuỗi microlens Lytro đã gắn vào cảm biến số của máy Medium Format và gắn trên máy ảnh số Medium Format của Contax.

Với công nghệ này chúng ta có thể biến bất kỳ chiếc máy ảnh thông thường nào thành máy ảnh Plenoptic, cho phép chúng ta có thể chụp thoải mái và chọn điểm lấy nét sau.

Trong chiếc máy thử nghiệm của mình và các cộng sự năm 2005, Tiến sĩ Reng Ng. sử dụng hệ thống micro lens sản xuất bởi hãng Adaptive Optic Associates có hình vuông bao gồm 296 x 2196 micro lens. Mỗi micro lens có hình vuông với kích thước bằng 125 micron. Tiêu cự của mỗi lens là 500 micron, do đó độ mở của mỗi micro lens sẽ bằng f/4. 

Kết quả ở trên cho thấy so sánh độ nét cho thấy dùng máy ảnh f/4 refocus sẽ cho độ nét tương đương với máy ảnh thông thường tại F/22.

Ứng dụng của máy ảnh light field ra sao, sau đây là một số ví dụ:

Ứng dụng refocus vào một tấm ảnh chụp một lần duy nhất, người sử dụng dễ dàng thay đổi điểm lấy nét.

So sánh hai ảnh chụp có cùng điểm lấy nét, ảnh bên trái là ảnh refocus từ máy ảnh light field, ảnh bên phải là ảnh từ máy ảnh thông thường lấy nét cùng điểm. Kết quả cho thấy ảnh bên trái có độ nét hơn.

Ứng dụng trong trường hợp chụp ảnh thiếu sáng, hệ thống tự động lấy nét trên máy ảnh thường lấy nét sai (bên trái), và máy ảnh light field được refocus (bên phải).

Ứng dụng trong việc chụp macro, thay đổi độ sâu của ảnh trên máy ảnh light field.

ứng dụng thay đổi góc nhìn người chụp, bằng một lần bấm máy duy nhất, máy ảnh light field sẽ cho ta thay đổi góc nhìn người chụp theo hàng ngang (hàng trên), theo hàng dọc (hàng dưới).

Theo kết quả nghiên cứu của Tiến sĩ Ng. công nghệ này sẽ cho phép chúng ta giảm bớt Noise, tăng độ nét, giảm bớt vignnete,… của hình ảnh thông qua việc refocus.

Như vậy chúng ta đã thấy Lytro có một cuộc cách mạng khi có thể cung cấp giải pháp tiện lợi áp dụng được vào các máy ảnh thông thường. Kể từ nghiên cứu của mình tiến sĩ Ng. đã tiến một bước dài khi quyết định mang kết quả thí nghiệm ra thành một sản phẩm thực tế.

Kết quả của nó như thế nào, sẽ là một cuộc cách mạng hay không thì sẽ được thời gian trả lời.

Bài viết có sử dụng hình ảnh từ các công trình nghiên cứu của :

Edward và Alderson (1992)

Ren Ng. and et la (2005).

June 23, 2011
Peace and Respect for Vietnam

“Tôi ước là không phải chụp ảnh thêm bất kỳ một cuộc chiến tranh nào nữa” - Robert Capa, ông vua chụp ảnh chiến tranh đã từng nói thế. Ước mong của ông không bao giờ thành sự thật khi ông đã bị giết trong cuộc chiến tranh chống Pháp của Việt Nam vì một quả mìn.

Chiến tranh là một điều không ai mong muốn, hòa bình luôn được trả bằng một cái giá quá đắt bởi các cuộc chiến tranh. Thế nhưng khi Tổ Quốc bị đe dọa thì mọi công dân đều sẵn sàng đứng lên để bảo vệ Tổ Quốc với bất kỳ giá nào.

“Một dân tộc yêu chuộng hòa bình thì phải luôn giữ cho hòm thuốc súng của mình được khô ráo.”

Cinvea xin được giới thiệu với các bạn một số hình ảnh chúng tôi sưu tầm được (không rõ tác giả) về cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 từ kẻ xâm lược bành trướng Trung Quốc.

Đừng động tới Việt Nam!

Dân quân tự vệ Hà Nội tập luyện.

Giúp đỡ đồng bào chuẩn bị tản cư

Tản cư trên hang đá

Thị xã Lào cai bị Trung Quốc phá hủy.

Thị xã Lạng Sơn bị Trung Quốc phá hủy

Hà Nội sẵn sàng

Sài Gòn sẵn sàng

Peace and Respect for Vietnam!

Cinvea xin giới thiệu thêm với các bạn bộ ảnh về Hà Nội chống giặc bành trướng Trung Quốc năm 1979 của hãng tin thông tấn RIA của Liên Xô.

Link:

Hà Nội, 1979

June 21, 2011
Hời hợt và phù phiếm

Khi nghĩ về nhiếp ảnh, tôi thường liên hệ với hình ảnh một con đường mòn với những ngã rẽ, trên mỗi con đường nhỏ có một tấm biển đề “Chân dung”, “Phong cảnh”, “Thời trang”, “Tĩnh vật”, “Đời thường”, từ mỗi ngã rẻ đó lại dẫn ta đến một ngã rẽ khác, ngã tư này nối tiếp ngã tư kia tỏa dài ra vô tận như một mạng lưới chằng chịt, một ma trận các ngã rẽ, mỗi người khi quyết định theo đuổi sự say mê với nhiếp ảnh sẽ phải tự mình tìm cho mình một lối đi. Có thể lối đi đó là một con đường to rộng đã nhiều người đặt chân lên, hoặc đó có thể là một lối đi lau lách, cỏ gai bám đầy chưa từng có người biết đến hoặc đã từng biết đến những đã lãng quên lâu lắm rồi… Chọn con đường nào để đi là sự lựa chọn riêng của mỗi người, khó có thể nói con đường nào là đúng, con đường nào là sai. Cách đây ít lâu, tôi được xem một cuốn sách ảnh có nhan đề “Paris Mon amour” - Paris Tình yêu của tôi, đó là một cuốn sách ảnh ấn bản bìa mềm, do nhà xuất bản Taschen ấn hành. Có lẽ là bản dành cho dân du lịch, thứ sách ảnh khi người ta đi du lịch tại một nơi nào đó, ghé quầy bán hàng lưu niệm và muốn tìm mua một thứ gì để làm kỷ niệm cho chuyến đi của mình. Điều cuốn hút tôi là tấm ảnh bìa của cuốn sách, một tấm ảnh đen trắng thoạt đầu nhìn rất bình thường, một khung cảnh nhìn từ bên trong một quán cafe, một chiếc bàn với độc chiếc đĩa trống trơn, khung cửa sổ nhìn ra một con đường vắng vẻ, xa xa là một người đàn ông đang vội vã chạy. Thế nhưng bức ảnh càng nhìn càng cuốn hút, bởi cái không khí rất đặc trưng Paris mà khó giải thích nổi, có thể là cái dáng nhẹ nhàng thanh thoát như múa của nhân vật ở xa xa, có thể là do quán cafe đặc trưng Paris… nhưng bao trùm lên tất cả là thứ ánh sáng mộng mị ma quái mờ ảo. Một bức ảnh có độ chênh sáng rất cao, từ trong nhà ra ngoài trời nhưng đã được xử lý bằng kỹ thuật buồng tối với tay nghề điêu luyện.

Ấn tượng đầu tiên của tôi, hẳn tác giả của bức ảnh này là một trong những tay máy street-life nổi tiếng của Pháp như Henri Cartier Bresson hay Robert Doissneau… thế nhưng tôi rất ngạc nhiên vì tác giả của bức ảnh này là một cái tên xa lạ với tôi, Jeanloup Sieff. Lạ hơn nữa là những kết quả tìm kiếm lại được trả về với những bức ảnh thời trang. Đó là lần đầu tiên tôi được biết đến Jeanloup Sieff.

“Hời hợt và phù phiếm” đó là những từ ngữ mà Jeanloup Sieff tự nhận khi đánh giá về những bức ảnh của ông, thế nhưng những ai đã từng xem chúng đều phải đồng ý rằng chúng mô tả chính xác một cách ngược lại. Cho dù là ảnh thời trang, ảnh chân dung hay là ảnh đời thường… tất cả những bức ảnh đều phản ánh một triết lý sâu xa về cuộc sống, một sự chiêm nghiệm về cuộc đời.

Jeanloup Sieff biết đến nhiếp ảnh khi còn khá sớm, năm 14 tuổi (năm 1947), hai năm sau cuộc Đại chiến thế giới lần thứ II, ông được tặng một chiếc máy ảnh bằng nhựa và bắt đầu trải nghiệm với nhiếp ảnh. Đó là một câu chuyện quen thuộc với những cậu bé thời kỳ đó. Trong số hàng trăm ngàn cậu bé như thế chỉ có một số ít người có được tình yêu thực thụ với nhiếp ảnh. Jeanloup Sieff không chỉ chụp ảnh như một trò chơi mà ông đã quyết định dấn thân vào nghề nghiệp bằng cách ghi danh vào trường nhiếp ảnh. Năm 1954, khi ông 21 tuổi, vẫn còn đang là sinh viên, ông đã bắt đầu kiếm tiền bằng việc chụp ảnh tự do cho các tờ báo. Rất nhanh chóng chỉ 2 năm sau ông đã bắt đầu chụp ảnh thời trang cho các tờ tạp chí và đến năm 1958 ông đã chính thức gia nhập Magnum, một niềm tự hào và mơ ước cho các phóng viên ảnh.

Nói đến Jeanloup Sieff người ta thường nhắc đến ảnh chân dung, ảnh thời trang và ảnh nude, mặc dù bản thân Jeanloup Sieff thường nói: “Tất cả khía cạnh của nhiếp ảnh đều làm tôi yêu thích, đối với cơ thể người phụ nữ tôi có cùng sự tò mò và cùng một tình yêu cũng như đối với một phong cảnh, một gương mặt hay là bất cứ gì tôi thích thú”.

Có lẽ tại vì dấu ấn của Jeanloup Sieff lên ảnh thời trang và chân dung là quá to lớn nên người ta không thể nào không nhắc đến ông. Cùng với những tên tuổi như Helmut Newton, Richard Avedon… ông là một tượng đài khó thể vượt qua.

Jeanloup Sieff không coi người mẫu chụp ảnh chỉ như là một cái mắc áo đẹp để người ta treo lên những bộ trang phục. Chuyên sử dụng ống kính góc rộng 21 hay là 28 mm trên body Leica M để chụp thời trang, Jeanloup Sieff đã đưa một cách nhìn khác hẳn vào trong nhiếp ảnh thời trang, người mẫu trong ảnh của ông luôn được đưa vào những không gian đầy ăm ắp thông tin, người mẫu ảnh không chỉ là những con manơcanh mà là những con người thực sự sống với những suy nghĩ nội tâm. Những bức ảnh thời trang của ông khiến người xem phải suy nghĩ thay vì chỉ lướt qua như những bức ảnh thời trang khác.

Với ống kính góc rộng, Jeanloup còn là một thầy phù thủy trong ảnh khỏa thân,những bức ảnh khỏa thân ngòai sự ca ngợi vẻ đẹp về hình thể của người phụ nữ còn làm người xem suy nghĩ về một thế giới khác, một thế giới bên ngòai của những bức ảnh.

Khi viết bài này, tôi rất đắn đo về việc có nên đưa thêm thông tin về thiết bị do Jeanloup Sieff sử dụng vào bài viết hay không, bởi vì tôi không muốn làm người đọc bị sai lệch thông tin rằng, do Jeanloup sử dụng máy Leica M và ống góc rộng 21, 28 mm nên ảnh của ông có sự độc đáo như vậy. Thực tế thì có rất nhiều nhiếp ảnh gia sử dụng thiết bị tương tự nhưng để có được những bức ảnh như Jeanloup thì lại không phụ thuộc vào thiết bị mà phụ thuộc vào cái nhìn và kỹ thuậ cũng như tay nghề xử lý của người chụp. Jeanloup Sieff không chỉ là một tay máy giỏi, khác với nhiều tay máy nổi tiếng khác, ông luôn tự tay xử lý những bức ảnh của ông, thứ ánh sáng mộng mị ma quái trong ảnh của ông một phần là do tay nghề buồng tối.

Chính vì thế, trong lĩnh vực ảnh chân dung, những con người nổi tiếng của thời đại, trong suốt cuộc đời họ có bao nhiêu tay máy đã từng chụp, thế nhưng những bức ảnh chân dung do Jeanloup Sieff chụp họ lại không lẫn vào những bức ảnh khác. Có lẽ bởi vì ông đã thành công trong việc mô tả và khắc họa tâm hồn, tính cách của người được chụp.

Chân dung Jane Birkin, người mà hãng Hermes đã làm riêng một dòng túi đắt tiền đặt tên theo tên cô, túi Birkin.

Ông chủ hãng thời trang Yves Saint Lauren.

Biểu tượng của cái đẹp Pháp, Catherine Deneveu

Francoise Sagan - Tác giả cuốn “Buồn ơi, chào mi”.

Giã từ cuộc sống năm 2000 thế nhưng con đường nhiếp ảnh Jeanloup Sieff đã trải qua là một con đường đáng kể. Con đường của Jeanloup đã trải qua như ông tự nhận xét:

“Ảnh của tôi không có lý lẽ gì, cũng chẳng có luật lệ gì, tất cả phụ thuộc vào cảm xúc, cảm xúc của khoảnh khắc đó và cảm xúc của người được chụp.”

Jeanloup Sieff